![]() |
Cửa sông Nhật Lệ - TP Đồng Hới |
Thành
công không phải là điều quan trọng. Quan trọng là nỗ lực.
JOUFFROY
|
Giấc mơ
Đó là
một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian
khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật
sự tôi đã phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối
cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m.
"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất
phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà
nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau.
Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua."Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp.
Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua."Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp.
"Những người kia không muốn chờ để mình chạy tới đích." Nhưng cuối
cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy
trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng,
dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé
đã thắng tôi đến hai lần.
Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới
đích. "Có gì vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai
đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con
trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!"
![]() |
Sóng vỗ bờ |
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!"
![]() |
Một thoáng bình yên ở cửa sông Bình Châu - BRVT |
"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ
cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ
bạn đó. Bạn có nghe không?"
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.
Tác
giả: Ashley Hodgeson
Việc
làm cao đẹp là việc làm do tấm lòng tốt và phải cố gắng nhiều mới làm nổi.
MONTESQUIEU
|
Những lá thư không được trả
lời
Tôi đã
từng đọc bài báo về một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá
khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái. Thậm chí, bàn tay phải
của ông cũng chỉ còn ngón cái và ngón trỏ. Nhưng ông vẫn còn sở hữu một trí não
minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.
![]() |
Bên bờ sông Hàn |
Suốt những ngày nằm viện, ông rất cô đơn vì ông không còn người thân hay họ
hàng. Không ai đến thăm. Không điện thoại, không thư từ. Ông như bị tách khỏi
thế giới.
Rồi vượt qua thất vọng, ông nảy ra một ý định: Nếu ông đã mong nhận được một lá thư đến thế, và một lá thư có thể đem lại nhiều niềm vui đến thế thì tại sao ông lại không viết những lá thư để đem niềm vui cho người khác? Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải, dù rất khó khăn. Nhưng ông viết thư cho ai bây giờ? Có ai đang rất mong nhận được thư và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông? Ông nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng cô đơn và cần sự giúp đỡ.
Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị được họ giúp chuyển những lá thư của ông vào trong tù. Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo điều luật của bang, tù nhân không được viết thư gửi ra ngoài. Nhưng ông vẫn quyết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.
Rồi vượt qua thất vọng, ông nảy ra một ý định: Nếu ông đã mong nhận được một lá thư đến thế, và một lá thư có thể đem lại nhiều niềm vui đến thế thì tại sao ông lại không viết những lá thư để đem niềm vui cho người khác? Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải, dù rất khó khăn. Nhưng ông viết thư cho ai bây giờ? Có ai đang rất mong nhận được thư và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông? Ông nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng cô đơn và cần sự giúp đỡ.
Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị được họ giúp chuyển những lá thư của ông vào trong tù. Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo điều luật của bang, tù nhân không được viết thư gửi ra ngoài. Nhưng ông vẫn quyết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.
![]() |
Biển quê hương |
Rồi đến một ngày kia, cuối cùng ông cũng nhận được một lá thư. Thư được viết bằng loại giấy của nhà tù, do chính người quản giáo viết. Bức thư rất ngắn, chính xác lá chỉ có vài dòng như sau:
“Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất ông có thể có được. Vì những lá thư của ông được chuyển từ phòng giam này sang phòng giam khác, từ tay tù nhân này sang tay tù nhân khác đến mức giấy đã bị rách cả. Xin cảm ơn ông”.
Tác
giả: Hoa Chi Nguồn tin: HHT
![]() |
Biển quê hương |
May mắn đi lang thang .
Trả lờiXóaVô tình nhặt được TEM VÀNG nhà ai .
-----------------------
------hihihi------------
Tem vàng nhà Sóng, chẳng sai

XóaVô tư nhặt lượm , nhớ hoài Hương Quê
Những bài viết đọc thật hay anh Kiên ạ .
Trả lờiXóaHQ đọc xong rồi .vẫn còn tìm xem coi anh còn đăng thêm đoạn tùy bút nào nữa không ....hay lắm
-------------------------
Chúc anh luôn thật vui nhé .
-------------------------
Chà, được có người cùng cảm nhận HAY là nhất rùi, còn chi nữa
XóaHQ chịu khó theo dõi nha, chắc sẽ có những bài đáng để suy ngẫm nữa đấy
CÒN TEM 2 NỬA CHỨ ANH .
Trả lờiXóa----------------------
hihihi------------
Tem vàng, tem bạc, tem đồng

XóaTrong 3 tem ấy anh mong tem nào?
Tem nào cũng đáng anh hào
Cứ tem là được, cứ chào là vui
he he he
Ui chà, giành hết tem tôi rồi.
Trả lờiXóaAi giành thì kệ anh giành
XóaThu Nguyễn đứng đó.. tần ngần lắm thay
Hi, vậy là sự cố gắng cho một mục đích chân thật bao giờ cũng mang lại một kết quả tốt đẹp phải không anh Kiên?
Trả lờiXóaHai câu chuyện thật hay và hữu ích.
Bắt chước Thu Nguyễn... viết thơ
XóaChẳng hay câu chử lơ ngơ thế nào
Thôi thì Sóng có lời chào
Thu Nguyễn vui khoẻ, siêng vào... nhà ai?
2 câu chuyện đều ý nghĩa. Em thích câu chuyện thứ 2 hơn.
Trả lờiXóaDù cuộc sống có nhiều điều không như ý, nhưng cứ nổ lực , còn kết quả ra sao thì ra thui.
Hum nào anh đọc gì hay hay vầy chia sẻ cho em đọc ké nữa dí nghen
Ây zdà. Có thêm nhiều người cùng đồng cảm nhận, cùng dòng suy nghĩ nữa, thật tuyệt vời lun
XóaAnh còn nhiều , nhiều cái hay nữa, cứ sợ mình đăng tải, chẳng phù hợp với ai .
Thôi thì nay thường xuyên vậy, đở phải nắn nót từng câu chử, he he he em Tám nhỉ
Cả hai câu chuyện đều hay lắm anh Sóng ui! Giáo rất thích đọc. Tiếp tục đi nhe anh Sóng! Chúc anh vui khỏe!
Trả lờiXóaĐược Giáo lâu lâu đến động viên

XóaSóng tôi là càm thấy vui liền
Phát huy thế mạnh , thêm cố gắng
Tìm bài đăng tải để ... thêm duyên
Hiiiiii..........hôm nay Diễm trao tem vàng cho anh Kiên rồi!.....Đúng thế anh Kiên ạ! Nên dùng bắp thường xuyên anh nha....chúc cả nhà anh mạnh khỏe.
Trả lờiXóaAnh sẽ dùng thường xuyên.
XóaChúc em CN mạnh khỏe, bình yên
Hôm nay em lại sang thăm .
Trả lờiXóaXem anh co thêm sưu tằm nào không ?
================
--------hihihi------------
Chúc anh thật vui và mãi mãi bên mình có hơi của yêu thương .
Sưu tầm anh vẫn còn nhiều
XóaĐợi khi ai đó mong hoài mới chưng.
hi hi hi
con cóc nói nói lung tung!
Giải trí tí xíu, vui lòng, Hương Quê
Con cóc biết nói tiếng người ...
XóaCó phải CỐC cậu ông trời phải không ???
Câu nầy tự xưa nằm lòng .
Vậy anh cậu trời ai mong được nè .....
------------------------
------hihihi----------
Chắc chắn là anh ngon giấc rồi .....
Cóc ta đang giấc ngủ ngon
XóaLơ mơ nghe tiếng ai còm... mà hay
Hay quá anh
Trả lờiXóaChào bạn " hạt điều vỏ luạ rang muối"
XóaMột cái tên nghe cực kỳ ấn tượng !!!
Chúc bạn vui khoẻ.
Em sang thăm anh Kiên chúc anh luôn khỏe.
Trả lờiXóaAnh cũng chúc em nhiều hơn thế
Xóa