Cuộc đời là những chuyến đi.
Đã hơn một tuần kể từ ngày kết
thúc chuyến thăm Nhật Bản, dư âm của chuyến đi vẫn còn đọng mãi trong tâm trí.
Lên Facebook chém gió đủ kiểu, khoe đủ loại hình ảnh…vẫn chưa thể thoát hết bao
điều ấp ủ, bao điều muốn thổ lộ, sẽ chia.
1. Ô hai yô – Xin chào Nhật Bản.
![]() |
Hồ Oshi |
- Nhật Bản là một quốc gia hải đảo, gồm 4 đảo
chính và hàng ngàn đảo nhỏ, diện tích hơn 377 ngàn km2 (không lớn hơn VN bao
nhiêu). Cái tên “Nhật Bản” theo chữ hán có nghĩa là “Gốc của Mặt trời” nên được
hiểu là “Xứ sở Mặt trời mọc” chứ không phải lâu nay mình nhầm tưởng đất nước
luôn thấy mặt trời mọc và lặn mới gọi là “Xứ sở Mặt trời”; Nhật Bản cũng là “xứ
sở hoa anh đào”; xứ sở của động đất, núi lửa, sóng thần… Nhật Bản Cũng là một trong những
nơi đẹp nhất thế giới với 4 mùa thay đổi rõ rệt: mùa xuân hoa anh đào hồng thắm
nở tràn; mùa hè xanh tươi cây trái; mùa thu đầy màu sắc vàng, trắng, đỏ của lá
cây ; mùa đông tuyết trắng tinh khôi mà đỉnh núi Phú Sĩ là nguồn cảm hứng tuyệt vời cho chuyến đi
này.
- Người Nhật Bản thân thiện, tinh thần võ sĩ đạo
luôn ngấm sâu vào máu thịt, tính sĩ diện và và lòng tự ái dân tộc chiếm hàng đầu…Câu
“A ri ga tô” – Cám ơn – luôn là câu cửa miệng đối với người Nhật. Hầu hết các
nhà hàng, khách sạn, siêu thị, cửa hàng cửa hiệu…đều xài tiền Yên và nói tiếng
Nhật. Ai mà ỷ y mang nhiều đô la, nói tiếng Anh như gió...coi chừng không có cửa
để trở về VN!!!.

Có chuyện cười ra nước mắt như sau: Nghe nói bên này có lọai thuốc
diệt, đuổi chuột rất hay. Mình vào hiệu thuốc tìm quanh, cố ý nhìn dấu hiệu bên
ngoài có chú chuột lăn quay như hướng dẫn viên giới thiệu nhưng tìm mãi không ra (hầu
hết các sản phẩm, hàng hóa ghi bằng tiếng Nhật).
Tức mình tới quầy thu ngân (bên Nhật rất ít nhân viên
bán hàng như ở VN), xổ một câu “english”, đại ý là tôi muốn mua thuốc diệt chuột.
Họ nhìn nhau rồi “su ki tô mô”, “ya su đa ki”… chi chi đó. Một người đưa một miếng
giấy và cây bút: mình ghi ngắn gọn: kill - mous ( khổ là mình cũng “Anh míter”,
đáng ra là mouse). Một chàng đứng sau góc khuất bấm bấm chi đó (mình đoán chàng ta đang tra từ
điển mini) hăm hở dẫn đến quầy … kem môi đàn ông (mouth), cha mẹ ơi, rồi còn
hăm hở chỉ lên lầu, đại ý nói là trên đó nhiều lắm…Mình biết chàng ta cũng i tờ
hơn mình, liền ô kê ô kê, rồi chuồn thẳng, đỡ quê!!!.
- Người Nhật Bản luôn đặt tiêu chuẩn vệ sinh ở
hàng đầu: đường phố, cửa hàng, nhà hàng, điểm tham quan vui chơi mua sắm, trạm
dừng chân…nhà vệ sinh luôn sạch sẽ, mát mẽ, thậm chí thơm nức mùi mỹ phẩm, hoa
tươi (khi làm vệ sinh, nhân viên không cầm cây đứng đẩy qua đẩy lại, mà ngồi xuống,
dùng tay chùi rửa như là bên ta rửa chén).
- Văn hóa xếp hàng là một nét văn minh
luôn được tuân thủ tại xứ sở Phù tang. Họ xếp hàng để vào siêu thị, xếp hàng để vào rạp phim, xếp hàng để vào khu du lịch, casino.... không bao giờ và không khi nào thấy cảnh chen lấn. Đi bộ, lái xe, lên cầu thang cuốn…luôn
đi về bên trái. Đây là một khác biệt của nước Nhật dù họ không ở trong khối
liên hiệp Anh hay thuộc địa của nước Anh như Ôtstraylia hay Singapore. Nguồn gốc
sâu xa là bởi tinh thần võ sỉ đạo ngấm sâu vào máu thịt người Nhật. Từ ngày xửa
ngày xưa võ sỉ Nhật thường thuận tay phải, đeo kiếm bên hông trái. Đường chật,
nếu kiếm chạm nhau ắt hẳn sẽ xảy ra màn thí võ. Vì thế họ đi về bên trái đẻ
tránh đụng kiếm nhau, và thói quen đó tồn tại cho đến bây giờ. Hay đấy chứ ! (
tuy nhiên xe tay lái bên trái – là tay lái nghịch bên Nhật – vẫn lưu thông bình
thường, miễn là chấp hành đúng luật).

- Đền thờ, chùa chiền, lâu đài, hoàng cung… là những
nơi tôn nghiêm bởi đa phần dân chúng Nhật
theo đạo Phật. Chùa rất đẹp, cổ kính và rất có nhiều du khách, không chỉ là nước
ngoài mà dân bản địa tham quan, đông nhất vẫn là học sinh, sinh viên nước họ,
thể hiển một nền giáo dục luôn hướng về nhân tâm. Động đất...là sản phẩm đặc
trưng ở đất nước Mặt trời mọc, một năm có hơn 3 ngàn cơn địa chấn. Khiếp.
- Giao thông hiện đại, nhanh chóng, tiện lợi, an toàn
cũng là nét đặc trưng nổi bật. Phương tiện công cộng hòan thiện phủ rộng khắp
nơi và chính xác từng phút. Đường cao tốc rất nhiều đoạn có mái che, chạy một
chiều, tốc độ thường xuyên 120-150km/h không hề dừng dù có hàng chục trạm thu
phí. Qua núi có hầm xuyên núi, qua sông, vực có cầu vượt sông vượt vực. Hầm, cầu
có hàng trăm, hàng ngàn chiếc như thế.
Đi trên đường cao tốc vượt qua rất nhiều núi, sông, vực... mà cứ tưởng như đi ở đồng bằng, không có lượn qua lượn lại, ngoi lên ngụp xuống như là đi lên Cổng Trời Quản Bạ - Hà Giang.
Đi trên đường cao tốc vượt qua rất nhiều núi, sông, vực... mà cứ tưởng như đi ở đồng bằng, không có lượn qua lượn lại, ngoi lên ngụp xuống như là đi lên Cổng Trời Quản Bạ - Hà Giang.
- Tàu cao tốc chạy trên đệm từ vào lọai nhanh nhất
thế giới – có thể đạt 500km/h – nhưng chính phủ chỉ cho chạy tối đa 320km/h, hiện
đại, sạch sẽ có khi còn hay hơn ngồi máy bay. Tàu có bảng hiệu thông báo chính xác từng phút giờ tàu đến, chính xác đậu đúng lằn ranh cho người lên xuống, và không hề có một cảnh chen lấn nào!!!!
Biển số xe ô tô có khi chỉ có một chử số (số không – 0 – thể hiện bằng một chấm đen) rất dễ nhìn, và đặc biệt chỉ có 3 màu: màu vàng dành cho xe dưới 1000 phân khối, giá rẽ, ưu tiên nhiều thư như thuế, phí, gửi- giử xe, vào bãi đậu xe …và nhiều thứ ưu tiên khác; màu trắng là xe từ 1000 phân khối trở lên ; màu xanh là xe vận tải công công như xe bus, taxi, xe chở khách du lịch. Không có chuyện xe tư nhân (trắng), xe công sở (xanh), xe quân đội (đỏ) xe ngọai giao, xe nước ngoài (NN), xe cơ quan TW (80B) … có 5 số, rối rắm như VN.
2. Có rất nhiều thứ để kể ở đây, nhưng thôi thì điểm
qua vài nơi dừng chân vậy:
2-1: Ghé Đài Bắc - Đài Loan:

Chuyến bay có ghé qua Đài Bắc – Đài Loan là một lựa chọn hợp lý cho
chuyến bay dài tới Nhật.

Khởi hành bay ở VN - TSN - từ 11g trưa, sau 3 giờ bay và ăn uống
no say trên máy bay (bia rượu uống thỏai mái, mình làm một lúc 2 lon bia Taiwan, rất ngon) dừng chân hơn 1 tiếng ở Đài Bắc,
nghỉ ngơi thư giản, rồi 3 giờ bay tiếp tới Osaka và di chuyển hơn một tiếng nữa
là về đến KS lúc 10g tối, có một đêm ngon giấc để hôm sau tiếp chặng hành
trình. (còn nếu như bay thẳng tới Nhật thì phải bay từ 1 giờ đêm, sang đến nơi
vào buổi sáng, chưa lại sức phải hành quân tiếp thì mệt lắm cho những người
không còn trẻ.)
2-2 : Đến TP Osaka., đấu tiên là thăm lâu đài Ôsaka:

![]() |
Đứng trên tầng 8 tòa lâu đài, nhìn ngắm TP Osaka |
2-3 : TP Kobe:

-Thịt bò Kobe:

2-4 : Xưởng sản xuất, chế biến rượu sake
![]() |
Thùng ủ rượu Sake |
Rượu ngon có nhiều lý do, trong
đó men, nguồn nước, và đặc biệt là quy trình ủ ruợu trong những thùng gỗ sồi. Thùng
gỗ để càng lâu, rượu càng ngon. Lâu nay nhìn các ký hiệu 12 year, 18 year, 21 year... mình cứ nghĩ là rượu được ủ lâu như thế, nhưng đúng ra là rượu đó được ủ trong những thùng gổ có thời gian lâu năm như thế.
![]() |
Ngồi thử rượu Sake |
Thử vài chén rượu các lọai miễn phí, mặt cứ phùng phừng. Vì thế phải mua bằng được vài chai, tối về KS thưởng thức.
2-5 : Cố đô Kyoto:


![]() |
Xem biểu diễn Kimono |
Hai mẹ con diện Kimono |
Phòng ngủ truyền thống gia đình kiểu Japan |

Trong những KS kiểu này thường có tắm “tiên” hồ nước
khoáng nóng rất thú vị.
![]() |
Trang phục tại KS gia đình |
Cũng có chuyên đáng cười mà mình cũng xém như thế: Một
đoàn khách đi tắm, quy định chỉ mang vào phòng tắm một khăn mặt, che trên hụt
dưới, che dưới hụt trên . Có 2 phòng liền nhau của nam riêng và nữ riêng, ghi toàn
tiếng Nhật, chỉ khác là chữ ghi khác màu. Một anh đi nhầm vào phòng tắm nữ. Một
chị hốt hoảng vớ lấy khăn và do hai tay bận ôm ngực, đành phải lấy một chân đưa
lên !!! chỉ phòng nam ở bên kia. Anh chàng rối rít xin lỗi, quay ra, sực nhớ
quay vào lần nữa: cám ơn !!!!! Mình cùng vào nhầm, vì lúc nghe kể đang mơ màng
không rõ màu nào của nam, màu nào của nữ. Rất may là do đi sớm nên trong phòng tắm
chưa có ai, và do rút kinh nghiêm khi nghe kể chuyện, mình có mang theo một khăn tắm to
đùng, đủ quấn quanh người chạy ra khi có các chị đi vào. Hú vía. kể lại chuyện này, con gái ở nhà cười rung cả điện thọai.
- Chùa Kiyomizu:
- Chùa Kiyomizu:


Khi lá
phong chuyển sang màu đỏ làm ngôi chùa nổi
bật cả một góc trời. Trên cả tuyệt vời.
Trong phòng khách của KS, nhìn ra ngòai trong anh ban mai là cả một không gian bao la rừng bạch dương...

2-6 : Đến Nagoya và Kawaguchiko:
![]() |
Chuẩn bị đi tàu cao tốc |

- 2 -7 : Tham quan thung lũng Owakudani và du ngoạn trên hồ Ôshi bằng du thuyền“ cánh buồm đỏ thắm”.
2-8 : Núi Phú Sĩ, một điểm dừng không thể thiếu trong
chuyến hành trình này.

Núi Fuji, theo âm hán việt là núi Phú Sĩ . Đây là biểu tượng của đất nước Nhật Bản, với độ cao
3776m, đến trạm dừng thứ 5 ( khoảng 2/3 độ cao của núi) thì xe dừng cho du
khách khám phá. Nhiệt độ trên đỉnh thường 5-6 độ. Mùa này bắt đầu có tuyết. Tháng trước tuyết rơi,nay còn đọng lại chút hương vị của đất trờii trên đỉnh núi.


2-9 : Tiếp đến là khám phá vườn trái cây siêu sạch, thưởng thức thỏai mái và còn đuợc có cả túi…1 gang mang về. Mùa này nho, đào , mận đã hết, chỉ còn Kiwi thôi.
![]() |
Lúc lắc, lúc lắc Kiwi |
2- 10: Thủ đô Tokyo:
Thật không đáng hổ danh với thủ đô hiện đại vào loại bậc
nhất thế giới. Xe đi vào trung tâm mà vẫn chạy với tốc độ 80-100km/g, bởi giao
thông không có giao cắt, đi trên cao hoặc chui dưới đất.
Tháp truyền hình Tokyo được xây dưng năm 1958, kiểu dáng như Eiffel của
Pháp, với chiều cao 333m (Eiffel cao 320m), phóng tầm mắt nhìn tòan TP Tokyo cũng đã. ( hiện nay
có tháp truyền hình Tokyo mới cao 634m, nhất thế giới, nhưng chưa được tham
quan, và nghe đâu VN sẽ có tháp cao 636m, choáng VN luôn !!!)
![]() |
Nhìn Tokyo trên tháp truyền hình |
3. Say yô na ra – tạm biệt nước Nhật
![]() |
Sân bay Narita |
3-1 Sân bay Narita : Từ Tokyo đến sân bay Narita khoảng 1 giờ xe chạy.
Nhìn bên ngòai thì thấy sân bay không lớn và hiện đại như Changi của Singapore,
nhưng vào trong đó, làm thủ tục xong, đi đến cổng ra máy bay phải tầm… 20 phút,
mặc dù có băng chuyền.


Con gái xúi
mang vài chai rượu Đài Loan về chiêu đãi bạn bè, okie luôn. Cám ơn con gái rượu nhiều nhe.
Mong muôn sẽ có một lần nữa quay trở lại Japan, nhưng e rằng lâu lắm.

Temmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm
Trả lờiXóaTẻm tèm tem
Xóalâu ghê mới thấy anh chia sẻ về blog. em tem cái rùi đưa con đi học, chiều về nhoi sếp sau. hí hí
Trả lờiXóaAnh lâu nay lười blog, chỉ khóai chém gió ở Face.
XóaNói thế thôi, chứ viết một bài đăng tải lên blog không thể qua loa được, vì đây là chính ngôi nhà thân yêu của mình, thể hiện tính cách, bản chất của minh...
Khi thấy chưa có hứng thú thì... rút lui ngay
Hơn nữa anh cũng thấy nhiều người xa rời dần blog, trừ em và.. Thu.
Đâu còn thời hấp dẫn, đam mê của blog nữa...
Buồn!!!
Em cũng vừa được tham quan Nhật Bản thông qua blog của anh đó. Đẹp quá, em mà sang đó thì còn phải đi mua sắm đồ seconhand của Nhật nữa. Mê mấy cái aply và đầu phát nhạc cũ của Nhật.
Trả lờiXóahi hi hi, bi giờ đồ secon hand đâu còn nữa mà kiếm.. Vô bãi phế thải hết rồi.
XóaAnh cũng ráng kiếm mà mờ cả mắt
Đọc cái đoạn anh tả mua chai diẹt chuột mà cuời chết luôn. Vậy cuối cùng có mua đc k sếp hay thua vậy ?
Trả lờiXóaEm đặc biệt thích cái bàn uống trà , bàn ăn của nguời Nhật, nhìn hay ghê anh hén.
Anh k nói, em cứ tưởng người bên ấy luôn vội vã chứ. Tại đọc báo thâyl áp lực công việc, làm họ tự tử miết.
Du lịch ké theo sép kiểu này thích ghê. Cả năm trời mới cho đc 1 entry . Hic
Ảnh chụp đẹp quá anh ui. Hình 2 ba con, 2 mẹ con mặc kimono đẹp ghê lun
He he he, mua được chứ, vì đó là mục đích của chuyến đi mà...
XóaCung nhờ con gái nhanh trí đi tìm hiệu thuốc khác, vaf nói rõ mouse - animal, nên họ chỉ cho
Họ tự tử là vì lòng từ trọng, vì tinh thần võ sĩ đạo ngấm sau vào máu, tức là tại sao ta không làm được. Nghe kể bên nhật, đi tàu điện, xe bus đừng có dại dột nhường chổi cho người già, vì họ nói, nghĩ.. là mình coi thường họ đã già, không còn khỏe .
Khoảng 1300 tấm hình, chọn lựa còn hơn 800 tấm, mới đưa đưa vào bài viết 70 tấm thui
ui trời, lại còn vậy nữa. Chứ thấy già k nhường chỗ thì có bị nói k sếp. Kỳ hén.
XóaÚp từ từ coi tới chuến du lịch sau nữa là vừa á sếp ui
Không có động tác nhường và mời rõ rệt như phép tôn kính ở ta, mà nhưng người trẻ ho tự động đứng lên, đi ra chổ khác, nhưng người xung quanh đó cũng không có ai ngồi, lúc đó người già kia mớ thỏai mái ngồi. Hay lăm lắm. Cũng kỳ lắm lắm.
XóaĐúng vậy, chờ chuyến sau nữa là... mòn con mắt luôn...
Phải công nhận rằng Nhật tuyệt. Tuyệt không phải là cái mà chúng ta nhìn thấy, mà tuyệt là thứ làm ra cái tuyệt ấy.
Trả lờiXóaThể như cái gì làm cho họ phải sắp hàng mọi lúc, mọi nơi, thể như tại sao họ rất ít nhân viên bán hàng, là tại sao đất nước họ vừa nhỏ lại vừa đồi núi, vừa cách biết bởi nhiều đảo mà họ vẫn sống thư thái, nhàn hạ mà như không phải chen chúc... cái mà VN vừa thùa, vừa thiếu.
Cám phục họ trăm lần.
Những cấu hỏi như em vừa hỏi cũng làm anh ray rứt mãi. Hơn một trăm năm trước các cụ nhà ta đã bôn ba đi học họ. Từ sau 1975, có hàng trăm ngàn lượt tai to mặt lớn dùng tiền chùa đi tham quan, học tập làm việc với họ... Thế mà nay có được gì đâu !
XóaTại sao, tại sao, tại sao?
Anh nghĩ có nhiều nguyên nhan lắm, nhưng có lẽ là do giáo dục. Một nề giáo dục tiên tiến hơn bất cứ nền giáo dục nào cho tính tự lập , tụt trọng tự giác...và ý chí vươn lên .
Nhưng nguyên nhân sâu xa là một thể chế chính trị...
Cám ơn anh về những hình ảnh đẹp tuyệt vời của đất nước và con người mà cả thế giới phải kính phục phong cách và ý chí của họ. Em sẽ đi thăm Nhật vào năm sau. Còn kỳ này đi Canada và Mỹ trước đã.
Trả lờiXóaCó lẽ anh ít qua thăm em, nên không biết rằng Tiếng Sóng Biển vẫn trung thành với Blog của mình. Mặc dù phải đổi tên giao dịch là Khúc Thi Tình, vì họ không cho để tên "Không phải tên người" Hiiiiiiii
Anh chào em Khúc Thi Tình, một cái tên rất ấn tượng, hơn hẳn Tiếng Sóng Biển.
XóaThì ra em đang ở Đức à? thế thì em rất có điều kiện để đi thăm thú nhiều nơi trên TG này.
Anh thì được cái... di hết các tỉnh thành ở VN - đương nhiên chỉ là điểm chính, chứ đi ra TG thì ít lắm, độ 5,6 nước chi đó thôi, và cũng đi gần. Chuyến đi vừa rồi là xa nhất đấy.
Đúng là Japan khiến cả TG nể phục. Trong chiến tranh, thiên tai và cả nội tình của đất nước họ, người dân không bao giờ chịu đầu hàng. Họ làm lại, vươn lên và vươn lên...
Về blog, lâu nay anh hơi làm biếng, ịt viết bài, ít ghé thăm blog của ai... Chỉ có những dịp đi đâu đó, về mang đầy những kỹ niệm, những dấu ấn khó quên... thì mới viết một entry ...cho đỡ nhớ thôi.
Chúc em vui , khỏe và có chuyến đi thăm Canada, thăm Mỹ thành công, có bài viết hay, hình ảnh đẹp.
Hu vọng sẽ gặp em thường xuyên tran... blog này
Hôm nay nghì, em mới có dịp vào đây. Đọc và cảm nhận thôi đã thấy tuyệt với! Nói chi đến tận hưỡng....Nước Nhật văn minh thật đó anh Trung Kiên....
Trả lờiXóaCon gái em hôm đi du học Mỹ cũng quá cảnh sân bay Đài Bắc 45", Bé em cũng ca ngợi nơi này...
Hi..
Chúc Anh Trung Kiên cùng gia đình luôn vui khỏe, hạnh phúc nha.
Hi hi hi, lâu lắm mới gặp lại em ở blog. Bên face mọi người chém gió nhiều quá, em cũng hổng kém ai... hix hix hix.
XóaĐùa tí cho vui. Anh cũng mãi vi bên đó, nên ít qua blog, thậm chí nhà mình cũng không ghé vô nữa.
Qua Nhật, nghe, nhìn, ngắm, cảm nhận... mới hiểu tại sao nước Nhật hay , tuyệt vời đến thế. Hơn 100 năm trước, Việt Nam đã có người bôn ba theo học, nhưng có học được đâu.
Biết bao giờ nhỉ, VN mới bằng thiên hạ
Chúc em khoẻ, vui.
Hy vọng con gái em đi học ở Mỹ, sẽ đem lại nhiều tốt đẹp cho bản thân cháu và gia đình em..