![]() |
Một cuộc gặp mặt tình cờ ở quận 2, tháng 12 năm 2011. ĐTQ là người đeo kính đen, còn người chống gậy là nhà văn NQL |
Tuy nhiên trong thâm tâm mình, quê hương có cái gì đó lớn lao hơn nhiều, ấm áp hơn nhiều... khó diễn tả vô cùng:
QUÊ HƯƠNG
“Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều.”
( Đỗ Trung Quân)
Quê hương là gì hở bạn?
Tuổi thơ đá bóng thả diều,
Chiều về ráng vàng thắm đỏ,
Mênh mang khói toả
lam chiều.
Quê hương là gì hở bạn?
Đường làng xao xác bóng cây,
Trưa hè chang chang cồn cát,
Chiều về nồm lộng diều bay.
Quê hương là gì hở bạn?
Mà nay nhiều thứ đổi thay,
Còn đâu mẹ gà ấp ủ,
Cún vàng ngoe nguẩy vờn tay!!!.
Quê hương là gì bạn nhỉ?
Sống nơi phố thị đông người,
Nhớ chăng quê hương trên giấy,
Nghĩ về khúc hát đầy vơi……!
******
“Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ..,”
(Đỗ Trung Quân)
“ Sẽ không lớn nổi thành người”
(Việt Nga – Biên tập báo Khăn quàng đỏ -1986 )
Còn đây là mình sưu tầm được trên mạng nè:
Đỗ Trung Quân
Không
biết đã có luật cấm nhà thơ được “ dị bổn “ chính thơ mình hay không ? Ở xứ
mình cái gì không cấm là cho – Cái gì không cho là cấm. Chiếu theo nhận định
ấy, nay tôi – Đỗ Trung Quân sau 25 năm trình làng bài thơ “ Bài học đầu
cho con “ khi phổ nhạc có tên “ Quê hương “ xin cho ra, mắt tiếp ‘ Quê hương bis
“ trước khi bị tịch thu dị bản.
Tác giả
kính báo.
Quê hương làm gì có
luật
Nên ta luồn lách mỗi ngày
Quê hương mình thường lách
luật
Huề tiền lắm vụ hay hay
Quê hương là cầu tre
nhỏ
Cầu tre là đỡ lắm rồi
Còn hơn trẻ con chỗ nọ
Học về – nước – lũ – nó –
trôi
Quê hương là con diều biếc
Dán diều bằng giấy xanh
xanh
Ta bay lên tầng chót vót
Nhìn – dân – bầy – kiến –
chạy – quanh
Quê hương là vàng bốn chín
Là hồng sổ đỏ vi la
Là oách như xuân tóc đỏ
Chỗ nào biệt thự cũng ta
Quê hương mỗi người chỉ
một
Chỉ ngu mới một mà thôi
Nước trong hôm nào lộn xộn
Nước ngoài lại gặp ta thôi
[ làm tại cái vi la to
bằng cái va li - Phú Nhuận - 3- 11-2011]
Tem trước đọc sau coi nè. Hì hì
Trả lờiXóa"Có khi nào" chưa giành tem nhỉ?
XóaAnh tự hỏi rằng có phải thế hay không?
Không. Nhất định tem mới chịu. Há há
XóaKhà, khà , khà, chịu rùi, thì tem nào!!!
XóaCười mà đau với bài Quê Hương dị bản. Còn Quê hương phiên bản Trần Trung Kiên đọc nghe mùi biển liền dị đó hà .
Trả lờiXóasếp, hè đi Phan Thiết chơi sếpuiiiiiii
Đỗ Trung Quân cũng khiếu hài đấy nhỉ

XóaTrần Trung Kiên chỉ bắt chước .. không ra
------
Phan Thiết ư, vô tư đi em Tám
HQ TEM ĐỒNG cho HQ anh nhé .
Trả lờiXóaKhà khà khà, Em Hương Quê cũng nhanh thật, Giành cho cái... huy chương ..Bạc
XóaBài viết hôm nay không hồi hộp và ly kỳ vui như bài viết trước anh Kiên Ơi.....hihihi....
Trả lờiXóaTuy nhiên nó lại mang một ý nghĩa thật sâu sắc , sâu xa về một chế độ để chúng ta nhận định thêm một cái vì...vì....dó của một chế độ tiêu cực phải không anh ?.
-------------------------------
Anh là giới Nam thì anh sẻ nhìn sâu hơn xa hơn .Còn riêng HQ em nghỉ mình như 1 hạt cát trong sa mạc không là gì cả ...và gió sẻ làm bay mất khi có giông .
-------------------------------
hihihi.....TEM CHÌ hả anh Kiên ??? hí.hí.hí.
Chúc anh thật vui .
Hi hi hi, 2 thể loại khác nhau, sự so sánh... có khi là khập khiểng
XóaSống ở đời thì cũng nhìn nhận sự thể ở nhiều góc độ khác nhau.
Với chúng ta, ai cũng chỉ là hạt cát ktrong sa mạc.
Nhưng không có cát đó, thì làm chi có sa mạc, Hương Quê
-----
Chúc em một tối vui vẽ
Quê hương là nhà ta đó
Trả lờiXóaCó nghèo có đói cũng là...
Quê hương ai mà chẳng nhớ
Dù bao ngày tháng đã xa...
Hẹn gặp anh Sóng ở SG. Dạo này anh Sóng nhà miềng có lẽ quên giáo thiệt rùi! hic...
Ai cũng có thứ gì đó, để thương, để yêu, để nhớ, chứ không chỉ là Quê Hương, Giáo nhỉ!
Xóa" Hẹn gặp nhé, giữa Sài Gòn"
" Anh vẫn nhớ, anh không dễ quên"
Quê hương -đó là lòng đất mẹ
Trả lờiXóaQuê hương -là kỷ niệm tuổi thơ
Quê hương -Là thềm nâng ước mơ
Quê hương -là chân xa nhớ amix .........................................
Ui, cái câu cuối, mình chẳng hiểu chút nào< TRẦN MINH LÊ ui
XóaLà khi đi xa mọi miền vẫn cứ nhớ -------------
Xóa.
Cuối tuần vui vẻ nhé anh -
Hi hi hi, có như thế mới hiểu. Cám ơn TRẦN MINH LÊ.
XóaVậy là
Trả lờiXóaQuê hương khi có khi không
Nhiều khi nằm trong đống báo
Lắm khi núp bát cháo đầy
Quê hương đu dây vậy đó
Anh Sóng với bác ĐTQ có lẽ hợp gu rồi đó
Nhớ chăng quê hương trên giấy,
Nghĩ về khúc hát đầy vơi……!
Quê hương mình đẹp như thơ.
Khà khà,
XóaTình cờ nên như thế
Gu này nó khác xa
Thu Nguyễn à
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaTrời! Có 5 bác mà dám vác hết con dê!
Trả lờiXóaBợm quá nên nhìn thấy bác nào cũng khỏe.
Chỉ có mỗi bác ĐTQ là bị thơ ăn mòn hết ít!
Đây là bê Củ chi, chứ không phải dê (dê nhỏ hơn). Món này do một người bạn đặt hàng tận Củ Chi, đem về quay tại trang trại hoa phong lan của họ. Hôm đó đông lắm cơ, chứ 5 bác thì có giỏi lắm cũng chỉ hết 1/50 cú bê này thôi. Mà 2 vị ĐTQ, NQL hầu như chỉ uống, 2 vị quất hết 2 chai Xo đấy...

XóaHiiiiiiiiiiiiiiiiii......thế thì Diễm mừng cho anh Kiên nè!....hiiiiiii.........
Trả lờiXóaKhà, cám ơn em Lê Diễm. Mong được đọc nhiềm entry hay của em
Xóaquê hương là cái mà ta đang đau đáo lo lo. là cái không biết mất hay còn. chúc bạn chiều vui bạn nhé.
Trả lờiXóaBạn Mẫn nhận xét cũng có lý đấy. Bây giờ thì đang còn. Vài chục năm nữa thì chắc là,,, mất
XóaChúc bạn cuối tuần vui nhiều
Sao mất sao còn ? Nắm đất nguyên như vậy mừ ! Có phải chăng sự khác là nhà nhiều hơn lên, trường học nhiều hơn lên. Còn mấy khúc quanh thì thui thui thời nao chẳng có. Mong toàn mỹ thì khó lắm thay !
XóaHi hi hi, vài chục năm nữa thì có lẽ những người như mình sẽ về với ông bà, thì đâu còn quê nữa , bạn Mai Trang Huỳnh.. ý mình là thế. Lúc đó mấy đứa nhóc sinh ra.. chỉ biết có phố xá thôi mà...
XóaMỗi lần đọc entry của chú, có cảm giác vui tươi, hóm hỉnh nhưng cũng có rất nhiều thứ đáng suy ngẫm. Cháu vẫn thích lắm 4 câu thơ này của Đỗ Trung Quân:
Trả lờiXóaQuê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều...
Chiều ngọt ngào nha chú! Hì hì
Khà khà khà, blog này có người đọc, mà nhất là những người đọc trạc tuổi như cháu quan tâm là chú vui rồi
XóaThơ của ĐTQ ngày xưa nó thiết tha, đằm thắm. Còn ngày nay thì... nghe mùi bia rượu nhiều hơn
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaNhìn 5 bác vây quanh con dê, riêng có mỗi bác ĐTQ là cười tươi nhất. Chắc bác đang nghĩ tới một tứ thơ vui.
Trả lờiXóaKhà khà, Thu Nguyễn quan sát kỹ ghê ta
Trả lờiXóaTrong đầu của ĐTQ lúc đó chắc là chỉ nghĩ tới... mồi thui
Giá mà blog có nút like, em sẽ bấm like cho anh Thu Nguyễn và anh Sóng nè! Hồi này anh Sóng có hay vi vu đi các vùng miền không ạ? Anh xã em tuần sau là đi SG nè! Em hổng được đi anh Sóng ạ!
Trả lờiXóaAnh chào em Pink. Em ghé vào thăm cũng là bấm like rồi đó.
XóaĐộ này anh "án binh bất động" em à. Đi nhiều cũng mệt, mà ở nhà nhiều cũng... buồn
Tiếc là em không đi SG !!!
Lâu rồi em mới ghé thăm anh, thấy anh vẫn "nặng lòng" với quê hương quá nên chưa chuyển qua bài khác được. Hihi....
Trả lờiXóaChúc anh đêm ngủ ngon, mộng đẹp nhé !
Hi. chào em Hương Phù Sa.
XóaQuê hương luôn canh cánh bên lòng anh, em à. Hơn nữa thấy dạo này ít người chơi blog, chuyển qua face hết, nên anh cũng bắt chước, he he he.
Chúc em vui, khoẻ.
Cứ buông thả lòng ra với gió
Trả lờiXóa(Chứ)Ta vô tròng rùi ta cũng như ai ! hahaha !
Thui thì rượu cứ lai rai
Bán mơ cho đế, bán ngày cho bi....a !
Hay, hay lắm Mai Trang Huỳnh à
Xóa" Ta vô tròng rùi ta cũng như ai"